Những Rào Cản Trong Sứ Vụ Loan Báo Tin Mừng

Fri,30/07/2021
Lượt xem: 268

Linh mục Phaolô Phạm Trọng Phương

 

Đã có nhiều tác giả viết nhiều tác phẩm về những mặt tốt, mặt thuận lợi của việc loan báo Tin mừng. Bản thân người viết hôm nay thì lại đề cập đến các mặt trái của việc này, không hề có ý chỉ trích phê phán ai cả, thiển ý là chỉ muốn trình bày lên những tồn tại mà chính bản thân thấy được sau một thời gian dấn thân trong mục vụ truyền giáo tại các giáo xứ hữu trách miền rừng núi, vùng sâu vùng xa, không chỉ trong giáo phận nhà nhưng còn  một số nơi khác.

 Thật vậy, qua nhiều lần trực tiếp đối thoại, với từng cá nhân, với các nhóm nhỏ, hay với cộng đoàn … bản thân nhận thấy những ‘bức tường’, những mặt trái ngăn cản công việc loan báo Tin mừng:

Đức Giê-su trước khi về trời đã mời gọi mọi người: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo​.” (Mc 16,15). Công đồng Vat.II: “Giáo Hội tự bản chất có sứ vụ truyền giáo” (x. AG,2). Mỗi người, khi đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội thành sự đều có bổn phận sống và rao truyền Tin mừng tùy theo bậc sống mình. Ý thức được vai trò quan trọng đó, nhiều người đã hăng say, nhiệt huyết, thậm chí hy sinh chính mạng sống để làm nhân chứng, miễn sao Tin mừng được rao giảng. Bên cạnh nỗ lực của nhiều người trong cách sống thu hút sự quan tâm của người khác  nhận biết Đức Giê-su và tin theo Ngài, thì vẫn còn đó nhiều người, qua lối sống của mình, họ còn trở nên vật cản hay bức tường ngăn cách người khác đến gặp gỡ Chúa. Như vậy, đâu là những ‘mặt trái hay bức tường’ làm ngưng trễ nếu không muốn nói là ngăn chặn việc loan báo Tin mừng của chúng ta ngày hôm nay?

1.   Rào cản từ những người giáo dân?

Một số người lương dân đã nhận xét thế này: “Chúng tôi tin ông cha, yêu mến các linh mục lắm, chúng tôi cũng muốn đến nhà thờ, muốn tìm hiểu Chúa Giesu và theo đạo công giáo, cay hơn vì có người còn nói: Gia đình con tôi bên làng X muốn theo đạo lắm nhưng lại sợ không có tiền đóng đậu…  Ông cha thấy đó,  thực tế nhiều người theo đạo từ nhỏ ,  hành xử với chúng tôi ngược lại với những gì ông cha nói,  cũng buôn bán gian lận , cũng trộm cắp, cũng đập vợ đánh con, cũng cướp chồng / vợ của người khác, cũng lươn lẹo, cũng tham lam, ích kỷ, cũng rượu chè cờ bạc tối ngày … Như vậy, họ đâu có khác gì, thậm chí còn tệ hơn chúng tôi .”   Người lương dân không ngần ngại dùng từ ‘giáo gian thay vì giáo dân’. Họ đối diện với lối sống tiêu cực của người công giáo như thế thì làm sao họ có thể dễ dàng đón nhận một Tin mừng yêu thương và tốt đẹp được? Cũng vì thế, mà rất nhiều gia đình công giáo ở bên cạnh rất nhiều nhà lương dân, nhưng không thể giới thiệu Tin mừng Giê-su cho họ. Cả mấy chục năm trời, người có đạo được sắp xếp sống xen kẽ với người ngoài đạo là một trong các cơ hội có thể nói là trên cả tuyệt vời để giới thiệu và loan báo Tin mừng. Nhưng nhiều người không làm được là vì cách sống đạo ngoài đời của chúng ta chưa thực sự tốt. Chúng ta chỉ mới sống đạo trong nhà thờ thôi, chưa thực hành được bao nhiêu ở ngoài đời sống xã hội. Chúng ta đã tự chia cắt đời sống nhà thờ với đời sống xã hội. Trong nhà thờ, mọi người đọc kinh rất to, cầu nguyện xem ra rất sốt sắng, tham dự thánh lễ đều đặn, nhưng khi ra khỏi nhà thờ, chúng ta lại sống như người chưa bao giờ biết Mười Điều răn, Tám Mối Phúc Thật và Cải Tội Bảy mối,…Đúng như thánh Giacobe Tông đồ đã khẳng định: “Đức tin không việc làm là đức tin chết.” (Gc 2, 26). Quả thật, chúng ta nói tin vào Chúa, chúng ta nói yêu Chúa nhưng chúng ta lại không thực hành, hay thực hành ngược lại Lời Chúa dạy nơi môi trường sống của chúng ta thì làm sao chúng ta có thể trở nên chứng nhân loan báo Tin mừng cho thời đại hôm nay được? Vì thời đại hôm nay cần chứng nhân hơn là thầy dạy cơ mà. Chứng nhân mà tầm bậy thì trở thành chứng gian, chứng mù, chứng xấu.

2.   Rào cản từ những Tu sĩ - Linh mục?

2.1.     Rào cản từ Tu sĩ?

Có thể nói ngay rằng việc loan báo Tin mừng là trách nhiệm cốt yếu của một số người tình nguyện và được tuyển chọn như là các tu sĩ nam nữ. Thế nhưng, biết bao hội Dòng được thành lập, có thể nói, đa số đang lo việc kiếm sống như làm kinh tế qua việc mở các trường dạy trẻ, buôn bán đồ thánh, bán thuốc đủ loại,…lấy đâu ra thì giờ cho việc loan báo Tin mừng? Thực tế, một số hội dòng được mọc lên chung quanh các làng, các gia đình lương dân,  nhưng đa số tu sĩ trong các “nhà dòng” đó không có chương trình giao lưu gặp gỡ anh chị em ngoài tôn giáo trong vùng, nên không thể đối thoại, không đối thoại thì làm sao có thể giúp cho người ta hiểu biết ? Nhiều khi còn tạo khoảng cách và phân biệt lương giáo nữa. Vẫn còn đó những tu sĩ sống tự cao tự đại, gây gương mù gương xấu ngang qua lối sống bê tha, rượu chè hoặc chơi nổi để thể hiện mình. Như vậy, làm sao chúng ta có thể trách người giáo dân bên ngoài tu viện được ?  

2.2 ,  Rào cản từ các Linh mục?

Đối với các linh mục nói chung, linh mục quản xứ nói riêng,  vai trò chính của linh mục là loan báo Tin mừng. Ngoài trách nhiệm cử hành các bí tích, linh mục có bổn phận  thăm viếng, gặp gỡ và đối thoại với mọi người nơi vùng miền được sai đến. Ngài là người chủ động trong mọi hoạt động của cộng đoàn giáo xứ. Tuy nhiên, vẫn còn tồn tại nhiều vị đã quan niệm rằng hoàn thành thánh lễ và cử hành các bí tích là đã truyền giáo rồi. Mục vụ coi xứ đóng khung trong phạm vị bảo tồn, ngại mở ra lối đi đến với vùng ngoại biên. Vẫn còn đó một số linh mục theo lối sống đua đòi, mua sắm hàng hiệu, thời trang, thích thể hiện chính mình …Về xây dựng, có những vị sẵn sàng đập đi những ngôi nhà phòng, nhà thờ đang còn còn sử dụng tốt để xây lại những ngôi nhà mới theo ý riêng của mình. Khi xây dựng thì cần đến bà con giáo dân, ngài chỉ chơi thân với các “đại gia”, và rồi các đại gia nay cũng thấm thía là trở thành “đa dại” !  Tòa giảng là nơi công bố và  rao giảng Lời Chúa, nhưng vẫn còn đó một vài linh mục lại dùng toà giảng để quyên tiền, để mạt sát, nạt nộ giáo dân, thậm chí có những cá nhân bị chỉ trích đích danh. Tạo nên bầu khí nặng nề và và sự bất bình trong cộng đoàn giáo xứ. Có người đã thốt lên là sẽ bỏ đạo, bỏ lễ, bỏ nhà thờ đỡ bị xúc phạm, đỡ tốn kém. Người ngoài đạo thấy vậy cũng ngán ! Phải chăng đó là những ‘rào cản’ công cuộc loan báo Tin mừng?

Nhiều người phàn nàn vì khi cần đến gặp cha xứ quá khó khăn, tính khí khó gần, không thân thiện, không cởi mở. Ai muốn gặp ngài thì bấm chuông, sau đó có khi ngồi chờ cả giờ. Vào xin lễ,  thay vì được chào đón hỏi han, tình hình gia đình, thì ngài đã mau chóng nhận bao thư rồi vào phòng vì đang đọc kinh? hay vì đang dở dang lướt web?   Phải chăng đó là những ‘rào cản’ công cuộc loan báo Tin mừng?

Một số giáo xứ đã ra quy công ra tiền đối với giáo dân không thể tham gia công tác chung, ai chưa nộp hoặc không có để mà nộp đều công khai. Ai chưa hoàn thành chương trình giáo lý phổ thông mà trình hôn nhân, thì nộp phạt từ 2 triệu trở lên, mới được trưởng ban GL cung cấp tờ giấy chứng nhận (hoàn thành GLPT) để học GL hôn nhân. Lớp hôn nhân, trước khi lễ cưới, mỗi đôi phải đóng lệ phí từ 2 triệu đến 5 triệu, số tiền này xung vào quỹ của giáo xứ ? Những gia đinh nghèo không biết phải làm sao khi bị truy thu như vậy. Phải chăng đó là những ‘rào cản’ công cuộc loan báo Tin mừng?

Linh mục đã quy định tiền xin lễ phải bỏ phong bì ít nhất là 500k, nếu không thì không dâng lễ. Như vậy, người nghèo sẽ không bao giờ họ xin lễ được vì họ không có tiền. Phản cảm quá đi ! Phải chăng đó là những ‘rào cản’ công cuộc loan báo Tin mừng?

Linh mục là công trình tình thương nối tiếp ơn cứu độ của Thiên Chúa. Là hình ảnh Chúa Cứu Thế giữa nhân loại, Là tiếng vọng (écho) phản ảnh tình yêu Thiên Chúa với người. Cớ sao Linh mục lại trách giáo dân không biết truyền giáo, không loan báo Tin mừng. “Tiên trách kỷ hậu trách nhân” . Linh mục không chịu ra khỏi phòng ốc được trang bị đầy đủ tiện nghi thì làm sao việc loan báo Tin mừng được thực hiện? Linh mục độc đoán, độc tài thì làm sao tạo được chiếc cầu nối kết với mọi người, làm sao mục vụ rao giảng Tin mừng được nhiều người đón nhận?  Linh mục sống quá keo kiệt về tài chính, ưa ăn sẵn, khô khan, nhưng lại hay nhậu nhẹt, thuốc lá phì phèo, ăn mặc xộc xệch lại hỏi tại sao việc loan báo Tin mừng lại dừng tại chỗ, nếu chưa muốn nói là hao hụt vơi cạn ?

Chính vì thế, để công việc loan báo Tin mừng ngày càng phát triển và để nhiều người tin theo Chúa, thì cung cách cư xử và lối sống lành mạnh nơi mỗi Kito hữu, trước tiên là các linh mục tu sĩ, sau là giáo dân, phải liên lỉ nổi bật trong mọi hoàn cảnh ở khắp mọi nơi. “Tiên vàn hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài, mọi sự khác Ngài sẽ ban cho”. Tin tưởng vào điều đó, mỗi người được mời gọi sống thánh thiện qua việc siêng năng tham dự thánh lễ và các việc đạo đức khác. Mọi thành phần dân Chúa phải ý thức trong lời ăn, tiếng nói và cung cách hành động của bản thân,  mới có thể bắc lên chiếc cầu yêu thương và nối kết tất cả mọi người, nhất là những ai chưa nhận biết Chúa. Ngoài ra, mỗi người, tùy theo khả năng, ra đi và dấn thân đến với người nghèo để giúp đỡ và cho họ ăn cũng như chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong đời sống thể lý và tâm hồn. Thật vậy, với lối sống đúng đắn như Thầy Giê-su thì chắc chắn rằng nhiều người sẽ được thu phục và mau mắn đón nhận được ơn cứu độ cúa Thiên Chúa. Với lối sống giống như Giê-su, thì việc loan báo Tin mừng của chúng ta sẽ mau chóng được tiếp nhận bởi nhiều người, nhất là những ai chưa thật sự biết về Giê-su, biết về đạo công giáo.

Cuộc đời là một chuỗi của những sự chọn lựa, giá trị của mỗi cuộc đời con người tùy thuộc vào những gì người ấy chọn lựa. Làm sao để không phải hối tiếc, day dứt vì hậu quả của những chọn lựa sai lầm không thể sửa chữa? Người linh mục, tu sĩ, giáo dân nên tự hỏi:  Tôi đang sống lối sống như thế nào? Tôi có thực sự trở nên chiếc cầu nối kết ngang qua cách thực hành đức tin của tôi không? Hay tôi đang trở nên ‘vật cản, bức tường’ ngăn cách nhiều người nhận biết về Tin mừng và Chúa Giê-su? Tôi chọn lựa giữ lại “vũng lầy êm ái” riêng cho bản thân, hay chọn lựa thay đổi để giúp nhiều người trở về với Chúa? Trở trở nên khí cụ, phương tiện bình an của Chúa đến cho nhân loại.

 

Nguồn tin: